Một số điểm thành công có thể học được từ mô hình kinh doanh nhà hàng F&B

‪#‎Ghinhanh: Điểm chung của mô hình nhà hàng nhượng quyền như Gogi House, Sumo BBQ, Ba Con Cừu, Kichi Kichi là gì? Nếu muốn kinh doanh nhà hàng hoặc đầu tư vào lĩnh vực F&B này, bạn nên lưu ý gì?, và có thể học được gì từ các mô hình nói trên?

196buffet gogi

Thường bạn sẽ thấy các mô hình nhà hàng như Gogi House, Ba Con Cừu… hay quảng cáo và phục vụ như thế này. 

  1. Khi đi ăn các nhà hàng nói trên, tôi để ý thấy phần lớn đối tượng khách hàng là dân văn phòng, gia đình, bạn bè, đi theo nhóm, ít khi đi lẻ tẻ. Tâm lý của đối tượng đi theo nhóm như thế này là muốn ăn sang, sẵn sàng chi budget mỗi lần dao động từ 200-500k/người (10-25 ôbama). Đi theo nhóm có lợi là gọi được nhiều món, share được giữa các thành viên, mà nếu đi riêng gọi nhiều món không hợp lý vì budget vượt mức cho phép + dùng không hết.
    => Các nhà hàng này lựa chọn việc làm cách nào đó để chiếm trọn budget này, và cách của họ là làm sao thực khách cảm thấy: no + ngon + lạ miệng. Muốn vậy họ đa dạng thực đơn + chiều bao tử thực khách, khiến họ có tâm lý tuy số tiền bỏ ra lớn, nhưng không thấy tiếc mà hài lòng, thỏa mãn.
    Từ đó mà các nhà hàng này có các concept khác nhau. Từ các món nướng tự chọn đến lẩu băng chuyền rồi buffett ăn thỏa mái không sợ hết. Đây chỉ là bàn riêng đến giá trị mang lại (value propositions) và việc pricing tương quan.
  2. Quay qua chi phí. Thường thì khi ăn theo nhiều món như vậy thì tối đa 1 người ăn + uống ko quá trung bình 0.5-1 kg/ngừ/lần là maximum. Các nhà hàng này bik thực khách ko thể nào ngốn hết 1kg/người/lần dùng, nên cho thực khách chọn ăn thoải mái với buffett chẳng hạn. Đồng thời do họ có lợi thế quy mô negotiate mua giá tốt với nhà cung cấp F&B. Ví dụ mua thịt bò Mỹ, thịt gà v.v.. nhập khẩu với giá rẻ ở nc ngoài, có warehouse trữ với mô hình vận hành hiện đại.
    => Thực chất 1 set ăn/người vẫn có thể tận dụng lại cho các set ăn khác vì khách sử dụng ko hết.
    => Điểm chung giữa bài toán giá bán và chi phí là set giá cao mà vẫn khiến thực khách thỏa mãn, và họ marketing + phục vụ làm cách nào đó để khách hàng mục tiêu theo nhóm nói trên có tần suất ghé nhà hàng là tầm 1-2 lần/tuần, tức 4-8 lần/tháng.
    => Đó là lý do vì sao tôi thấy các mô hình nhà hàng mà việc set giá pricing không hợp lý với giá trị mang lại là một điểm nên lưu ý.
  3. Ngoài ra, các tiêu chí khác cũng đáng lưu tâm là:
    + Chất lượng món/bữa ăn.
    + Độ đa dạng của menu.
    + Set giá/pricing và giá trị mang lại (pricing & value propositions).
    + Thời gian chờ phục vụ.
    + Tính khẩn trương trong quá trình phục vụ bữa ăn.
    + Độ thân thiện, chuyên nghiệp, hiểu rõ và biết cách tư vấn, chọn món từ đội ngũ phục vụ.
    + Décor, không gian quán (tùy nơi mà cần lưu ý cả chỗ để xe, chỗ ngồi, WC v.v…)
    + Vị trí nhà hàng.
    + Trải nghiệm nói chung (hương, mùi, âm thanh, màu sắc, ánh sáng v.v…)

    Làm cách nào để thực khách happy, quay lại thường xuyên, hài lòng, tăng bill/lần & recommend cho khách hàng mới là thành công. Về góc độ tài chính là tăng khả năng đàm phán, control giá với nhà cung cấp, mà tốc độ xoay vòng hàng tồn kho ổn là ok.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s